5h sáng, tôi đã về tới nhà trong tình trạng hoảng loạn đầy sợ hãi… Tôi không biết nên làm gì để tự trấn tĩnh bây giờ, chỉ còn kịp vớ lấy quyển sổ nhóm mà ghi vội vài dòng…

Có những nỗi sợ hãi còn ghê hơn tất cả những gì bạn đã biết!

Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi kinh hãi đến như vậy. Nó không giống như tất cả những nỗi sợ hãi mà tôi đã phải trải qua trước đây. Vì lần này tôi phải đối mặt với cái thứ tôi không biết là gì? Đặc tính ra sao? Khống chế thế nào? Không biết nó từ đâu đến? Khả năng ra sao… Và tệ hại nhất đó là tôi không biết rằng liệu thế giới có diệt vong vì việc chơi dại này???

Giam mình suốt 9 tiếng, ngồi tĩnh lặng một mình trong phòng tối, tôi vẫn không biết mình nên làm gì tiếp theo bây giờ nữa… Nên nói ra những gì của đêm hôm qua không? Liệu có ai hiểu những gì mình nói không? Liệu có thể giải quyết được gì nữa không? Nhưng cũng không thể im lặng mãi vì còn số phận những bá tánh ngoài kia nữa… Thôi thì cũng phải ra quyết định…

Hi vọng một ai đó có thể đọc được và hiểu thông điệp này thì cho mình xin lời khuyên giải pháp…

 

Điểm gãy không gian

Việc xảy ra vào đêm ngày 18, rạng sáng ngày 19.01.2018. Cả bọn hẹn nhau ra gặp mặt tâm sự ở quán cafe 24h tại Quận 1 TPHCM. Tôi còn nhớ lúc tới quán mới khoảng chừng 22h thôi. Ngồi bàn chuyện đời, chém gió chuyện đạo một lúc đã tới 0h. Một con bé A trong nhóm đề xuất:

“Sẵn trùng hợp bây giờ 0h, hôm nay lại là mùng 2 âm lịch. Tụi mình kéo nhau đi qua nhà ma, hay miếu môn nghĩa địa gì chơi đi.”

Đứa B lên tiếng:

“Mấy nơi đấy tụi mình đi cũng nhiều rồi. Không chỉ riêng Sài Gòn, mà tỉnh này tỉnh kia bọn mình cũng tới. Thôi kiếm trò gì mới hơn nữa đi.”

Thằng C tán thành:

“Được đó! Tụi bây đã nghe về Điểm Gãy Không Gian chưa? Trải nghiệm cái này đi. Bao đã! Ở trên Trái Đất mình có vài nơi. Mà nơi báo chí hay nói đến nhất là Tam Giác Quỷ Bermuda. Còn những nơi khác cũng tương tự như thế. Công dụng của nó như một cách cửa thần kì của Doraemon. Bước qua sẽ đưa chúng ta tới nơi khác. Thậm chí là thời gian và không gian cũng khác.

Các nghi thức mở cửa địa ngục, hay là gọi quỷ Satan bên phương tây cũng hoạt động như vậy.”

Ông bạn L lên tiếng:

“Tôi không ý kiến. Giờ cơ thể mệt mỏi. Chỉ muốn được nằm nghỉ ngơi và có người massage cho thôi.”

Mấy đứa khác đồng ý về ngủ nghỉ vì mai bọn nó vẫn phải dậy đi làm.

Con A khó chịu lên tiếng:” Lâu lâu mới có dịp gặp thì bày trò gì chơi đi. Tự nhiên về ngủ chán chết”

Lúc này bàn cafe chỉ còn lại 4 đứa. Tôi, con bé A, con bé T, và ông bạn L.

Tôi lên tiếng: ” Để xem câu chuyện của ông bạn L thế nào đã rồi tính tiếp”

L nói: Tôi không biết nguyên nhân vì sao lại đang cảm thấy mệt mỏi rã rời. Trong khi tinh thần vẫn đang sảng khoái. Đã hỏi mấy vị thần tiên hộ pháp nhưng không ai trả lời. Dùng Thần Nhãn quan sát một vòng cũng không thấy tà ma quấy phá hay dính bùa chú ngãi nghệ gì… Vậy cuối cùng là nguyên nhân vì sao??? Phúc Tiến xin chỉ với.

2 đứa kia hùa theo. “Đúng rồi! Có pháp sư thông tin ở đây để làm gì? Hỏi ổng cho nhanh.”

“Okay thôi. Sẵn đây mình vừa được tặng món pháp bảo mới cách đây vài hôm. Bây giờ đem ra xài coi sao.” Tôi trả lời như thế rồi quay sang mở ba lô móc đồ chơi ra.

Chuyến phiêu lưu về hành tinh hệ mặt trời

Tôi kích hoạt pháp bảo và nguyện đến nơi nguồn gốc nguyên nhân vì sao bạn tôi bị mệt mỏi lạ kỳ. Trong nháy mắt, tôi đã xuất hiện tại một hành tinh nào đó trong hệ mặt trời. Tôi đoán vậy vì thấy ở đây ánh sáng tràn ngập cả ngày. Nơi đây đặc trưng không có bóng đêm.

Lại tiếp, con người ở đây thì không có sự phân chia giới tính, tất cả ngoại hình đều nhìn na ná nhau. Trên người bọn họ chỉ quấn tấm lụa trắng rũ xuống.

Cuộc sống của họ thì vui vẻ nhẹ nhàng. Khi tôi đến là trong một kỳ lễ hội, thấy họ đang thổi một cái gì đó trông như kèn. Nhưng âm thanh đa dạng và lòng người nghe hân hoan hơn.

Cả hành tinh đó được cai quản bởi một vị vua. Chả hiểu sao nhìn ông này là biết ổng là người cai quản khu vực này. Có thể vì chỉ có mình ổng là được ngồi xe kéo. Phía trước cỗ xe là 2 sinh vật tôi chưa bao giờ gặp qua. Bốn chân như ngựa, đầu có bờm lông và răng miệng như sư tử, phía thân trên như cá và toàn thân đồng màu vàng nâu.

Ngoại hình của người này cũng thấy khác tất cả những người còn lại tại hành tinh này. Chẳng lẽ vị này cũng đến từ hành tinh khác chăng? Nhưng sao cai quản hay quá xá, tất cả mọi người còn lại đều sống an lạc vui vẻ.

Tôi chợt nghĩ: liệu những thứ tôi đang thấy đây thì liên quan gì đến câu chuyện của đứa bạn tôi? Lập tức tôi thấy mình đang đứng trong tòa lâu đài của vị vua nọ. Và đã khám phá ra được bí mật bên trong nơi này.

Vị vua cai quản nơi đây có người con gái, ngoại hình nhìn na ná giống ông, và đang bị giam trong khuôn viên lâu đài. Nàng đang nằm trong phòng buồn bã với cái thai trong bụng nhớ về chồng. Thì ra ở một kiếp nào đó, người bạn tôi đã ở đây và hạnh phúc với nàng. Nay nàng vẫn còn sống và đang phải bế tắc vì cái thai nhi sinh ra sẽ không giống mọi người ngoài kia. Một mối tình không còn thuần chủng trong hành tinh này. Khi bị phát hiện mối tình cảm giữa công chúa và một công dân ngoài kia. Đã cho truy sát, người tình của công chúa đã bỏ chạy vào nơi hẻm núi sâu. Sau không ai thấy nữa.

Do khác biệt vời thời gian không gian, nay nàng vẫn còn đang sống, thằng bạn tôi đã chuyển qua biết bao nhiêu kiếp số và giờ đây chẳng còn nhớ gì về vấn đề này. Tôi đã kịp hiểu ra cớ sự. Và chuẩn bị trở về quán cafe thuật lại câu chuyện này. Nhưng lúc nãy mãi dò theo hình ảnh của người bạn chạy vào hẻm núi đã thấy nó rơi vào Điểm Gãy Thời Gian…

Việc tôi chưa bao giờ tính tới đó là hình ảnh ở chiều không gian khác của tôi cũng bị Điểm Gãy Thời Gian chi phối. Nó đang xoáy hút những thứ xung quanh vào. Trong lúc đang bị hút vào tôi đã kịp làm phép trở lại Sài Gòn… Tôi sợ hãi vô cùng, không biết chuyện gì sẽ xảy ra khi lạc vào đó.

Sau khi tường thuật lại cho mấy người bạn về những gì tôi biết trong cuộc phiêu lưu vừa rồi. Chúng tôi thống nhất chia tay ra về, còn giải pháp cho mối nhân duyên của đứa bạn sẽ giải quyết sau.

Bi kịch

Điều bi kịch ở đây không phải là tôi xém chết trong chuyến phiêu lưu tại hành tinh đó. Mà trên đường chạy về nhà, tôi đã đụng phải sinh vật mới. Tôi chợt sựt tỉnh. Hóa ra trong lúc hoản loạn làm phép trở lại Trái Đất trong điểm gãy không gian. Một sinh vật nào đó đã cuốn theo tôi trở về đây… Tôi không biết gì về nó, chỉ biết nó vô hình, nhìn không thấy được. Tôi có linh cảm rất xấu về việc này… Hi vọng chỉ là mình hù mình, hoặc mong nó chỉ là sinh vật lành tính. Chứ vì một chuyến phiêu lưu mà tạo ra thứ đi cắn giết hết mọi người, làm cho thế giới diệt vong thì ngục A Tỳ không thể chứa….

2 thoughts on “Dị nhân chơi dại thế giới diệt vong

  1. Nguyễn Thành Lợi says:

    Vậy là huynh đã du hành về quá khứ vài kiếp của một anh bạn ha
    Và vô tình khi trở về từ điểm gãy không gian huynh mang theo một sinh vật mà mình không biết
    Không sao đâu huynh ,sửa là được mà

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *